Hỏi đáp

Cảm nghĩ về bài thơ Bánh trôi nước của Hồ Xuân Hương

Cảm nghĩ về bài thơ Bánh trôi nước của Hồ Xuân Hương

Cảm nghĩ về bài thơ “Bánh trôi nước” là một đề bài khá khó, sau đây chúng tôi gửi tới các bạn bài mẫu dùng lời văn hay và giàu cảm xúc nhất.

Trong dòng chảy của nền thi ca trung đại, cái tên Hồ Xuân Hương với biệt tài “Bà chúa Thơ Nôm” đã trở thành một tượng đài thi ca rất xuất chúng của thơ trung đại. Đối với thi ca, các tác phẩm của bà tiêu biểu cho người phụ nữ trong xã hội cũ chịu nhiều đau đớn; song vẫn luôn một lòng ca cả với tình yêu. Bài thơ “Bánh trôi nước” của Hồ Xuân Hương trong chương trình Ngữ văn lớp 7 chính là một kiệt tác như vậy. Dưới đây là bài làm mẫu của chúng mình về: Cảm nghĩ về bài thơ “Bánh trôi nước” của Hồ Xuân Hương. Hy vọng bài làm của mình sẽ giúp ích cho quá trình học tập của các bạn. Hãy đón đọc để tham khảo cách làm bài nhé!

Cảm nghĩ về bài thơ Bánh trôi nước của Hồ Xuân Hương

Bạn đang xem: Cảm nghĩ về bài thơ Bánh trôi nước của Hồ Xuân Hương

Cảm nghĩ về bài thơ “Bánh trôi nước”

Cảm nghĩ về bài thơ “Bánh trôi nước”’của Hồ Xuân Hương.

Bài cảm nghĩ về “Bánh trôi nước” số 1:

“Thơ ca cổ kim đều viết bằng huyết lệ” (Lâm Ngữ Đường). Thơ chính là vậy, là hạt giống được nhân vật trữ tình nhen nhóm lên từ chính những tinh hoa, tinh huyết; từ chính tâm hồn sâu sắc đang dạt dào bộc lộ cảm xúc của thi sĩ. Để rồi qua những vần thơ ấy, các tác phẩm hiện lên chính là tiếng tâm hồn, tiếng đồng lòng, đồng điệu; có thể là tiếng xót thương vừa riêng vừa chung cho những người đang trong hoàn cảnh giống mình. Chính từ những dạt dào cảm xúc, từ tiếng hát cất lên trong sâu thẳm trái tim của mình, các thi phẩm lần lượt ra đời, trở thành những kiệt tác, những dòng chảy có êm ả, có cuộn trào trong nền thi ca trung đại. Và trong dòng chảy cuồn cuộn ấy, bài thơ “Bánh trôi nước” của Hồ Xuân Hương chính là tác phẩm vừa nói lên sự hiu quạnh, lẻ loi người phụ nữ trong tình yêu lứa đôi; vừa nói lên những sự son sắt, thủy chung kiên định trong tình yêu. Qua bài thơ tác giả nói lên tâm trạng của mình; đồng thời phê phán, tố cáo xã hội cũ hà khắc với người phụ nữ.

“Thơ ca là sự phản ánh con người và thời đại một cách cao đẹp” (Sóng Hồng). Quả thật, “Bánh trôi nước” chính là tác phẩm tạo nên con người thi sĩ Hồ Xuân Hương. Hồ Xuân Hương là nữ sĩ sống ở cuối thế kỉ XVIII và đầu thế kỉ XIX. Các sác tác của bà hầu hết được viết bằng chữ Nôm. Bà được ông hoàng thơ tình Xuân Diệu mệnh danh là “Bà chúa thơ Nôm”. Thơ ca của Hồ Xuân Hương được biết đến với niêm luật chặt chẽ, quá đó bộc lộ những tiếng lòng chân thành trong tình yêu mà người đời gọi là “thanh thanh tục tục”. Hồ Xuân Hương được cho là sinh ra trong thời đất nước có phần loạn lạc; song nhà thơ lại được hưởng cuộc sống khá đầy đủ, vẹn toàn. Phong cách viết tự nhiên, có phần phóng túng trong tình yêu của bà là nguồn cảm hứng cho các thế hệ thi sĩ muôn đời. Các tác phẩm thơ của bà, hầu hết đều là thơ viết bằng chữ Nôm, tiêu biểu như: “Bánh trôi nước”, “Cái quạt”, “Cảnh thu”, “Nhớ người cũ”,… bên cạnh đó vẫn có tác phẩm chữ Hán như: “Độ Hoa Phong”, “Hải ốc trù”,…. Trong đó, “Bánh trôi nước” một tác phẩm chữ Nôm được xem như kiệt tác trong sự nghiệp của bà. Bài thơ ra đời là tiếng lòng, tiếng tâm sự dồng điệu vừa là để nói cho sự bất hạnh trong tình yêu của mình, vừa là để nói lên tâm sự trong tình yêu bất hạnh thời phong kiến của người phụ nữ. 

“Thơ ca đã làm cho tất cả những gì tốt đẹp nhất trên đời đều trở thành bất tử” (Shelly). Quả thật là vậy, bài thơ “Bánh trôi nước” chính là sự bất tử của quãng đời, cũng như hồn thơ Xuân Quỳnh. Bài thơ được viết theo thể thất ngôn tứ tuyệt. Với bốn câu thơ mỗi câu có bảy tiếng với vần điệu, nhịp điệu, các niêm luật được xây dựng chặt chẽ với nhau. Qua những đường nét của thể thơ, cùng với cách sử dụng thanh bằng trắc hài hoà đã tạo nên một thi phẩm nghiêm ngặt về thể Đường, song lại dịu nhẹ về tiếng tâm hồn đang tha thiết nói về tình yêu của Hồ Xuân Hương. Qua bài thơ, ta thấy được tiếng tâm hồn của Hồ Xuân Hương, trước tình yêu, trước sự hà khắc của xã hội cũ. Và qua đó, cũng là sự ngợi ca về vẻ đẹp tuyệt sắc, phẩm hạnh của người phụ nữ.

“Thơ là rượu của thế gian” (Huy Trực). Quả thật, thơ chính là thứ rượu, khi thì mặn chát, đắng cay; khi lại ngọt ngào sâu sắc, ngấm sâu vào tâm hồn con người. Mà ở đó, dù là thứ rượu gì cũng là lòng con người ta say đắm ngất ngây. “Bánh trôi nước” của Hồ Xuân Hương cũng chính là thứ rượu ấy, thứ rượu khiến con người ta say đắm, say đến mê mẩn cái vần, cái điệu, say đến ngọt ngào thấm đượm cái tình cái ý trong thơ nữ sĩ:

“Thân em vừa trắng lại vừa tròn

Bảy nổi ba chìm với nước non

Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn

Mà em vẫn giữ tấm lòng son.”

Ngay ở câu thơ đầu tiên:

“Thân em vừa trắng lại vừa tròn”

Tác giả sử dụng mô típ quen thuộc “thân em”. Trong ca dao có rất nhiều những vẫn điệu đã nói đến người con gái như vậy:

“Thân em như tấm lụa đào

Phất phơ ngoài chợ biết vào tay ai.”

hay:

“Thân em như thể cánh bèo

Ngược xuôi xuôi ngược theo chiều nước trôi.”

hoặc: 

“Thân em như hạt mưa sa

Hạt xuống giếng ngọc, hạt ra ruộng cày.”

quả thật, ở với một vần điệu nào thì mô típ “thân em” ấy đều là tiếng lòng ví von về người phụ nữ trong xã hội cũ. Họ khao khát tình yêu nhưng lại chẳng thể nào có được tình yêu trọn vẹn giữa nơi lầm lũi, “trọng nam khinh nữ” này. Nhà thơ dùng từ “thân em” ở đây vừa để ví thân phận của mình, song cũng là tiếng đồng điệu tâm hồn của nhà thơ dành cho tất cả những người phụ nữ đang sống trong xã hội phong kiến chịu cảnh lênh đênh vô định. “Thân em” như tiếng than ôi cho số phận bất hạnh và quá túng quẫn của người phụ nữ trong tình yêu. Không chỉ vậy, nữ sĩ còn dùng một thức ăn phổ biến trong xã hội để ví với con người và số phận của mình. “Bánh trôi nước” đây là loại bánh rất phổ biến, màu trắng, là thức ăn tráng miệng hoặc dùng là món chính cũng rất được. Ví bản thân mình như bánh trôi nước là tác giả đang nói lên sự lận đận và bấp bênh của mình. “Thân em vừa trắng lại vừa tròn” chính là vẻ đẹp trắng trong một lòng tròn trịa của người phụ nữ trong tình yêu. Không chỉ về sắc độ hình ảnh, ở đây tác giả còn dùng đến sắc độ của màu sắc “trắng” dường như là sự nhấn mạnh cho vẻ đẹp của người phụ nữ trong tình yêu, trong trắng, và luôn vẹn đầy son sắt phẩm hạnh. Ấy vậy mà “Hồng nhan bạc phận”, câu thơ tiếp theo lại là tiếng lòng của tác giả về sự bấp bênh, vô định của người phụ nữ trong tình yêu:

“Bảy nổi ba chìm với nước non”

Những chiếc bánh trôi trong quá trình nung nấu, dưới sự sôi sục của áp suất nước sẽ làm cho bánh chìm nổi. Đối với người làm bánh, đây là công đoạn bánh sắp chín lên trình bày món. Song trong giọng thơ của Hồ Xuân Hương, chiếc bánh trôi ấy lại là tiếng nói tình cảm đang tha thiết, đang lơ lửng giữa xã hội phong kiến cũ. Cuộc đời của họ trong xã hội ấy, chính là cuộc đời của những chiếc bánh “bảy nổi ba chìm”. Tác giả sử dụng thành ngữ “ba chìm bảy nổi” dường như là nhấn mạnh thêm cho số phận bất hạnh vô định giữa cuộc đời của người phụ nữ xưa. Trong cuộc đời ấy, giữa những hà khắc của xã hội người phụ nữ không có quyền lựa chọn, chỉ có thể chấp nhận cam chịu. Câu thơ vang lên là nỗi niềm chất chứa của người phụ nữ. Họ muốn được tự do, muốn được có quyền làm chủ, song xã hội ấy đâu dễ dàng buông tha cho họ.

“Thơ là tiếng lòng “ (Diệp Tiếp). Câu thơ thứ ba vang lên chính là hình ảnh của người phụ nữ trong xã hội xưa, chịu số phận bất hạnh, chịu sự khắc nghiệt, cổ hủ bà chiếm đoạt của xã hội phong kiến:

“Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn”

Xã hội “trọng nam khinh nữ” đã khiến cho người phụ nữ không có cho mình được tiếng nói riêng, khiến cho họ bấp bênh vô địch, không dám vượt qua định kiến, không dám vượt lên rào cản để đến với tình yêu chân chính, đòi lại tình yêu đời thường vốn có của mình. Họ chịu sự nhào nặn của xã hội. Nếu câu thơ trên nói về sự lênh đênh, thì câu thơ này như một sự nhấn mạnh và tăng trưởng của cái lênh đênh đến bất hạnh trong người phụ nữ. Đối với người làm bánh, chiếc bánh có đẹp, có ngon mắt hay không tất cả là nhờ vào đôi tay điêu luyện nhào nặn hình hài của người làm bánh. Còn đối với người phụ nữ, họ chịu sự dày vò, chịu sự nghiêm khắc, luật lệ nữ giáo của xã hội xưa. Từ “dầu” như sự buông xuôi, sự bất lực của nhân vật trữ tình. Họ không có quyền, không có thế, không được xem trọng trong đời sống xưa. Song trước sự bất công, trước những hà khắc của phong kiến xưa, người phụ nữ vẫn luôn:

“Mà em vẫn giữ tấm lòng son.”

Trong thi ca trung đại, ta cũng đã từng bắt gặp sự son sắt, thủy chung này trong “Chinh phụ ngâm” của Đoàn Thị Điểm và Đặng Trần Côn:

“Trời xanh thẳm xa vời khôn thấu, 

Nỗi nhớ chàng đau đáu nào xong.”

Tuy nhiên, nỗi lòng của người phụ nữ trong “Chinh phụ ngâm” là tiếng son sắt đợi chờ chồng nơi chiến trường chinh chiến trở về. Còn đối với thi sĩ lại là sự son sắt, nguyện chung thuỷ một đời với người thương, dẫu cho cuộc đời có bất công tới đâu, họ vẫn sẽ mãi nguyện thuỷ chung. Tình cảm ấy mà tác giả nói đến, không chỉ là tiếng lòng riêng của thi sĩ mà còn là tiếng lòng chung của tất cả người phụ nữ trong xã hội cũ. Họ mong muốn được hạnh phúc, muốn một tình yêu bình dị đời thường. Trong thi ca hiện đại Việt Nam, Xuân Quỳnh cũng đã nguyện chung thuỷ cất tiếng:

“Dẫu xuôi về phương Bắc

Dẫu ngược về phương Nam

Nơi nào em cũng nghĩ

Hướng về anh một phương.”

(“Sóng”)

Tình cảm, phẩm hạnh của người phụ nữ chính là vậy, dẫu qua bao nhiêu sóng vỗ, dẫu qua bao nhiêu trắc trở vẫn sẽ một lòng, một dạ son sắt.

“Hãy xúc động hồn thơ, cho ngọn bút cho có hồn” (Ngô Thì Nhậm). Quả thật, Hồ Xuân Hương chính là người đã xúc động những hồn thơ của mình để có thể mang đến tiếng nói đồng điệu, đồng cảm đối với những người phụ nữ trong xã hội xưa, đang phải chịu những hà khắc. Nhan đề “Bánh trôi nước” độc đáo nói về hình ảnh của chiếc bánh trôi, song lại là hình tượng đặc sắc của người phụ nữ trong xã hội xưa. Họ son sắc, họ thuỷ chung dẫu cuộc đời có dày vò, có khó khăn tới đâu. Đó chính là phẩm hạnh của người phụ nữ.

Bài làm mẫu cảm nhận “Bánh trôi nước” số 2.

“Âm điệu là cỗ xe chuyên chở điệu hồn của thi phẩm” (Hoàng Cầm). Quả thật, thơ trước hết là những con vần rơi trên trang bản thảo, là tâm huyết của người nghệ sĩ. Đồng thời, nó cũng tiếng là tiếng hát cất cao cho những tâm hồn đang dạt dào cảm xúc. Là tiếng lòng mong muốn, tiếng khát khao trải bày tâm trạng của nhân vật trữ tình. Qua những vẫn thơ mang âm điệu tâm hồn, các tác phẩm thơ xuất hiện như những viên kim cương chiếu sáng cả khoảng trời văn chương, và soi rọi nổi bật cả sự nghiệp thi sĩ. Trong dòng chảy của nền thi ca trung đại Việt Nam, ta biết đến đại thi hào Nguyễn Du qua thi phẩm “Truyện Kiều”, và biết đến một nữ sĩ tài hoa, được mệnh danh là Bà chúa thơ Nôm qua “Bánh trôi nước”. Tác phẩm “Bánh trôi nước” là tiếng lòng, tiếng khắc khoải sâu thẳm về tình yêu của nhân vật trữ tình đối với hạnh phúc đời thường của mình.

“Thơ là thơ, đồng thời là nhạc, là họa là chạm khắc theo một cách riêng” (Sóng Hồng). “Bánh trôi nước” chính là n